Giêsu- Người Thầy của con tim

 

Khi được sinh ra trong cuộc đời, Thiên Chúa đã trao tặng cho tôi những món quà thật ý nghĩa, nhưng món qùa vô giá nhất đối với tôi là chính quả tim nơi ngực trái của mình. Thật khó để gọi đúng tên của món quà này, bởi lẽ chính tôi không hiểu được tại sao Thiên Chúa lại ban tặng cho tôi một cách nhưng không món quà quý giá như vậy? Khoa học gọi đó là “trái tim”, là một trong những bộ phận vô cùng quan trọng trong việc nuôi sống cơ thể; nhưng với tôi, món quà này lại mang một cái tên rất dễ hiểu là “Yêu Thương”, vì đây là nơi chất chứa những niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống, là nơi để cảm thông, chia sẻ với tha nhân. Nhưng tôi lại có nhiều thái độ khác nhau khi tiếp nhận món quà từ tay Thiên Chúa, đôi khi là niềm vui khi nhận được những điều hạnh phúc, may mắn; và cũng không ít lần tôi đã thầm trách Thiên Chúa vì những nỗi buồn và khó khăn mà tôi được ban tặng, vì có lúc cứ nghĩ điều đó quá sức với chính mình, và tôi khó lòng để vượt qua chúng. Nhưng trong một khoảng không gian tĩnh lặng chỉ có Chúa và tôi, Chúa nói với tôi rằng đó chính là cách Chúa bày tỏ tình yêu cách chân tình, là cách Chúa giáo dục, đào luyện con tim của tôi nên giống như Người- một quả tim luôn cháy bừng yêu thương, tình yêu và khát vọng làm Vinh Danh Chúa Hơn.

Thời gian thấm thoắt thế mà nhanh quá, đã hơn 2 năm được sống nơi mái nhà Ứng Sinh, và sống cùng anh em nơi những cộng đoàn bé nhỏ, biết bao niềm vui mà tôi đã nhận được qua chính những người anh em thân thương của mình. Niềm vui đó là mỗi ngày được cùng anh em ngồi vào góc cầu nguyện nhỏ bé của mình trong những giờ cầu nguyện, nhận định, cùng tham dự Thánh Lễ và các Bí Tích, cùng nghe sách thiêng liêng; Niềm vui đó là những lúc cùng anh em chia sẻ những bài học, chia sẻ việc thiêng liêng, hay những điều khúc mắc, khó khăn mà chính mình đang gặp phải; Niềm hạnh phúc đó là khi tôi có cơ hội để phục vụ anh em tôi qua những bữa cơm bé nhỏ, qua những việc làm đơn sơ thường nhật; và niềm hạnh phúc đó là khi tôi nhìn thấy nụ cười trên đôi môi, trên khuôn mặt anh em rạng rỡ những điều tốt lành, thánh thiện. Nhìn lại, tôi mới thấy quý mến và trân trọng những món quà ấy biết bao.

Nhưng thiết nghĩ rằng, nếu Thiên Chúa chỉ luôn ban cho tôi những niềm vui và hạnh phúc thì có lẽ sẽ có lúc tôi không còn nhận ra Tình Yêu mà Người dành cho tôi nữa, bởi lẽ đã có những lúc tôi quên rằng có một Thiên Chúa vẫn luôn dõi mắt trên cuộc đời tôi, dẫn tôi bước đi trong cánh tay của Người. Và chính vì thế Người đã gửi đến cho tôi những khó khăn, đau khổ, để chính lúc đó tôi mới nhận ra tôi thật sự yếu đuối và tôi cần đến Thiên Chúa, cần Người dẫn tôi bước tiếp vì tôi đã có lúc ngã quỵ trước những khó khăn như thế. Đời sống cộng đoàn mang đến cho tôi những niềm vui khó tả, nhưng cũng có lúc những nỗi buồn và khó khăn vẫn hiện diện. Tôi vẫn nhớ có những lần chính mình phải rơi nước mắt vì những khó khăn quá sức với bản thân, đôi khi là những hiểu lầm trong mối tương giao với anh em, hay những khác biệt về tính cách, thói quen, lối sống… những lúc như thế, tôi chỉ mong muốn được đến bên Chúa nơi góc cầu nguyện, nơi Nhà Tạm bé nhỏ, dẫu lúc đó tâm trạng rối bời, tôi chẳng nói được gì với Chúa, bước chân ra về mà tâm hồn trống rỗng, nhưng vẫn mong sao Người sẽ ban cho tôi một phép màu để tôi có thể thay đổi tất cả. Thời gian cứ trôi qua nhanh với những khó khăn tồn tại, và đến một lúc, tôi lắng nghe có tiếng Chúa nói với mình, đôi khi là trong sâu thẳm tâm hồn mình, cũng có lúc qua những anh em đang sống với tôi và những con người hiện diện xung quanh tôi nữa; Chính lúc đó tôi như nắm được một chiếc phao cứu sinh để bám lấy, và khi mọi chuyện đã qua đi, tôi mới nhận ra rằng: “Tôi Cần Chúa!”

Quả tim tôi vẫn có cảm giác đau, vẫn cảm thấy xót khi một ai làm tôi buồn hay thất vọng, chính lúc đó tôi lại nghĩ về quả tim của Giê-su, không biết bao nhiêu nỗi đau làm cho trái tim Chí Thánh của Người phải thổn thức, phải xót xa. Nỗi đau khi bị nhân loại chối từ Lời Chân Lý, và thậm chí là giết chết Vị Sứ Giả mang nguồn Chân Lý đến với họ; đau khi người môn đệ hằng ngày theo chân mình, cùng rong ruổi nơi này chốn nọ lại nỡ bán mình cho quân dữ với cái giá 30 đồng bạc; đau khi người môn đệ đã từng thề thốt “con sẽ chẳng bao giờ bỏ Thầy” lại chối bỏ Người trong lúc cùng cực nhất chỉ vì nỗi sợ hãi; đau khi cái chết cận kề mà các môn đệ thì ca bài ca “tẩu thoát”, để mặc Thầy trần trụi nơi Thập Giá trên đồi Gol-go-tha. Nhưng Giê-su lại không để quả tim mình bị ngăn cản như con tim nhỏ bé của con người, chính Người đã vượt qua cái giới hạn tầm thường đó bằng chính Tình Yêu của mình: “Lạy Cha, xin tha cho chúng, vì chúng không biết việc chúng làm”. Đức Giê-su vẫn vui lòng đón nhận những đau khổ nơi trần thế, chỉ vì Người biết điều đó là làm đẹp lòng Thiên Chúa Cha, và mang lại lợi ích cho nhân loại. Vâng, chỉ có Tình yêu mới có thể giải quyết mọi vấn đề vì “tình yêu trổi vượt trên tất cả”.

Từ bài học của Thầy Giê-su, tôi mới hiểu rằng những khó khăn trong đời sống cộng đoàn cũng là món quà cao quý từ Tình Yêu Thiên Chúa, và để giải quyết những vấn đề đó chỉ có liều thuốc “con tim” mới chữa trị được, nhưng quả tim của tôi vẫn có những giới hạn, có lẽ tôi chưa yêu mến Thiên Chúa hết lòng, yêu nhưng chưa dám hy sinh cho anh em, yêu mà chưa dám dấn thân để phục vụ tha nhân. Tôi vẫn cảm thấy cô đơn, chán nản trước những nỗi buồn, khó khăn, phải chăng con đường mà tôi lựa chọn là con đường một mình tôi đi, và không hề có sự hiện diện của Thiên Chúa trên hành trình đó. Vì thế, tôi cần phải can đảm, dám bước ra khỏi những sợ hãi của mình để dám lãnh nhận món quà mà Thiên Chúa ban tặng. Và một khi tôi đã đủ sức mạnh, quả tim của tôi có đủ sự can đảm, tôi có thể thực hiện điều mà Thiên Chúa trao phó cho tôi là đem chính ngọn lửa yêu thương nơi quả tim ấy đến với những con người mà tôi gặp gỡ.

Lạy Chúa, xin hãy đào luyện chính quả tim của con, để con can đảm vượt qua những nỗi buồn, những khó khăn và thử thách trong cuộc sống, nhờ đó quả tim con sẽ ngày càng trưởng thành hơn, nên giống quả tim nhân hậu của Chúa. Và mỗi ngày con cũng biết san sẻ quả tim ấy với anh em con, với những con người đang sống quanh con. Amen

Dom. Khoa

ungsinhdongten.net