Viết cho bố

Thảo luận trong 'Chia Sẻ' bắt đầu bởi Gioakim Đông, Thg 11 19, 2017.

  1. Gioakim Đông

    Gioakim Đông Moderator

    Chẳng hiểu thế nào mà đêm nay Lâm không ngủ được. Anh nằm trằn trọc, gặm nhấm nỗi cô đơn của mình. Người ta bảo: "Tam thập nhi lập". Thế mà anh, ngoài 30 tuổi, không sự nghiệp, chưa người yêu, thậm chí vẫn còn đang ăn bám gia đình. Bằng tuổi này của anh ngày trước, bố đã có vài mặt con. Đùng một cái, mẹ qua đời để lại cho bố một đàn con nheo nhóc. Bố kiêm thêm vai trò làm mẹ, một thân một mình chăm sóc dạy dỗ con cái mặc dù đang mang trong mình căn bệnh quái ác: teo cơ.

    Sau biến cố đó, bố đã vùng dậy, chống chọi lại với sóng gió cuộc đời và như có một phép màu, bố đã dần bình phục. Căn bệnh quái ác không còn hành hạ bố nữa. Thế mà đã mấy mươi năm trường, bố vẫn ở vậy, không hề nghĩ đến bản thân mà chỉ lo cho con cho cái. Biết bao lần ông bà, cô dì, chú bác thúc giục bố cưới vợ nhưng bố đều bảo: "con tôi, con cô, con chúng ta khổ lắm". Bỗng dưng anh thấy thương bố và thấy xấu hổ cho bản thân. Anh choàng dậy, lao ra khỏi giường, đến bên chiếc bàn kê ở góc tường, bật đèn lên, lôi cuốn nhật kí ra mà hý hoáy viết:


    Cả đời gom những nhọc nhằn
    Lấy chua xót rửa, cạo bằng gian nan
    Mồ hôi ướt sũng tâm can
    Niềm riêng cha lót làm đường con đi!


    [​IMG]
    Cảm xúc dâng trào làm cho anh viết liền mạch bốn câu thơ về bố mình như vậy. Điều này ngoài sức tưởng tượng của anh, bởi vì từ trước đến nay, anh chưa bao giờ viết nhanh như thế. Anh gấp cuốn nhật kí lại và cảm thấy tâm hồn thật bình an. Anh hãnh diện về bố rất nhiều. Không như trước đây. Biết bao lần anh định viết về bố, nhưng anh nào đâu có viết được. Anh lật giở cuốn nhật kí ra lần nữa và tìm lại những trang nhật kí mà anh đã từng viết cho bố:

    "Người ta viết về bố rất hay, bằng những ngôn từ rất thật, dung dị, bao la. Nhưng sao con, cứ mỗi lần định viết một điều gì đó về bố thì con không sao viết được mặc dù con biết bố đã hi sinh cả cuộc đời vì chúng con. Bố có nhiều đức tính tốt, làm gương sáng cho mọi người noi theo. Thế mà, chẳng bao giờ con có thể viết dù chỉ là vài dòng. Lạ!"

    Đọc xong đoạn nhật kí này và mấy câu thơ anh vừa mới viết. Bất giác, nước mắt từ từ trào ra nơi khóe mắt, bò xuống hai gò má. Anh vội vàng gấp cuốn nhật kí lại như không muốn cho cảm xúc tan ra. Phải chăng không có năng khiếu viết văn hay làm thơ? Hay là anh không có đủ can đảm để nói một câu đơn giản rằng "Bố ơi! Con yêu bố!" Không, không đúng! Tất cả đều không đúng.

    Có lẽ đây là lần đầu tiên anh mới thực sự hiểu về bố và tự sâu trong thẳm cõi lòng, anh đã dâng một lời cầu nguyện tha thiết dành riêng cho bố của mình dù lời cầu nguyện ấy âm thầm, lặng lẽ.

    Tâm sự của một chủng sinh
     

trang này