NGƯỜI TU VÀ TẾT

Thảo luận trong 'Chia Sẻ' bắt đầu bởi Gioakim Đông, Thg 2 11, 2018.

  1. Gioakim Đông

    Gioakim Đông Moderator

    [​IMG]

    Cứ mỗi độ xuân đến tết về, lòng tôi cảm thấy phấn khởi nôn nao. Ngày tết đến cũng là những ngày chúng tôi được trở về với gia đình. Người tu thì xa gia đình là phần lớn. Chỉ có dịp tết là ở bên gia đình được lâu hơn các dịp khác. Đến hẹn lại về, những ngày tết nhà thờ xứ tôi trở nên ấm áp và sự thánh thiện tỏa lan. Đó là do có sự xuất hiện của các sơ các thầy. Những bộ áo dòng làm đẹp thêm ngày xuân. Như muôn sắc hoa đua nở, trong nhà thờ, muôn sắc áo dòng cũng tô đẹp không gian.

    Giáo xứ của tôi thuộc vào hàng nhỏ bé. Nhưng có một điều đáng khích lệ là có được số linh mục và tu sĩ kha khá. Mỗi lần về với gia đình ăn tết, anh chị em trong nhóm tu sĩ sống rất chan hòa và yêu thương nhau. Mọi người như đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu, anh chị em tổ chức đọc Kinh Sáng với nhau mỗi ngày. Sau giờ Kinh Sáng mọi người vào nhà xứ đàm đạo với cha sở. Tiếng nói tiếng cười rộn rã làm cho bầu khí tết thực sự bừng lên. Cũng có khi mọi người kể cho nhau nghe những nỗi khó khăn trong đời tu. Có người bị bệnh hiểm nghèo, có người gặp thử thách lớn lao, tất cả mọi người đều rất cởi mở và chân tình. Tôi cảm thấy đời tu và người tu thật ấm áp.

    Với tình nghĩa gắn kết, anh chị em tu sĩ thường tổ chức đi chúc tết nhà của nhau. Nhân dịp đó cũng để cổ vũ ơn gọi thánh hiến. Người đi trước rước người đi sau. Sáng sớm, sau lễ, với bộ tu phục, chúng tôi đi chúc tuổi những người già và những gia đình bệnh tật yếu đau. An ủi người nghèo khổ đem lại cho đời tu chúng tôi niềm vui của người theo sát bước chân Đức Giêsu. Dịp tết nào cũng để lại cho chúng tôi những kỷ niệm khó phai. Đó cũng là điều đọng lại trong lòng bà con giáo dân.

    Nhóm tu sĩ chúng tôi khá là tinh nghịch. Đi đến đâu là chỗ đó náo động xôn xao. Có những vị đã khá lớn tuổi rồi mà tâm hồn còn rất đơn sơ. Nào là đòi chụp hình kiểu này kiểu nọ. Tạo dáng thì ôi thôi khỏi nói. Những điều giản dị như vậy có những giá trị thật bất ngờ. Người tu không đua đòi với đời nhưng không có nghĩa là lạc hậu và không biết đời. Cùng chơi với người nhưng để giúp người thăng hoa và nhận ra giá trị của cuộc sống. Anh chị em tu sĩ chúng tôi luôn tâm niệm mình là người con trong giáo xứ thì phải có nhiệm vụ khơi mầm những ơn gọi nơi quê hương của mình. Cũng chính những việc làm mang tính động viên như thế mà năm nào xứ tôi cũng có được một hoặc hai em gia nhập vào đời tu. Chúng tôi đề ra quy chế cho anh chị em là: Mỗi người “lôi kéo” một người đi tu. Luật này nghe có vẻ đời quá nhưng thực ra nó còn bao gồm việc cầu nguyện và giúp đỡ những em nào có ý hướng tu trì.

    Sau những ngày Tết, chúng tôi lần lượt lên đường. Ngậm ngùi nhưng vẫn hy vọng. Hy vọng năm sau về đủ mặt.

    Lôrensô
     
    Last edited: Thg 2 11, 2018
    Têrêsa Avila Vũ Hải Yến thích bài này.

trang này