GIÚP XỨ (PHẦN II)

Thảo luận trong 'Thơ - Văn - Truyện Ơn Gọi' bắt đầu bởi Gioakim Đông, Thg 12 5, 2017.

  1. Gioakim Đông

    Gioakim Đông Moderator

    Việc làm quen và chinh phục bọn con trai có tính “giang hồ” tưởng chừng khó hóa ra lại dễ. Còn bọn con gái tóc dài tưởng chừng như dễ dàng nhưng lại rất gian nan. Thầy T. từ khi giải được câu đối khó nuốt của thằng Tính đã làm cho nhiều đứa con gái ngưỡng mộ. Thầy trở thành hình tượng được bọn chúng quan tâm rất đặc biệt. Chúng tìm cách tiếp cận và trò chuyện với thầy.

    [​IMG]

    Sau một buổi học giáo lý ngày thứ bảy, bọn con Cúc, Mai, Lan rủ thêm thằng Tính vào phòng thầy để nói chuyện. Thấy thầy đi phía trước trở về phòng, chúng hùa nhau chạy theo sau thầy vào phòng. Thầy mời chúng ngồi chơi. Lần đầu được vào phòng của thầy nên có đứa thì khép nép, có đứa ngượng ngùng. Nhưng chúng vẫn có vẻ tự tin vì có thằng Tính làm hậu thuẫn. Thằng Tính bắt đầu câu chuyện:

    - Thầy ơi, đi tu có vui không thầy?

    - Vui! Rất vui, cứ nhìn thầy xem, thầy có vui không?

    - Con thấy thầy vui tính như Hoài Linh đấy!

    - Thế trong chủng viện có được chơi thể thao không thầy?

    - Có chứ! Có rất nhiều môn cho mọi người lựa chọn. Ai thích mạnh mẽ đông vui thì có: Bóng đá, bóng chuyền, bóng bàn. Ai thích các loại cầu thì có từ cầu lông cho đến cầu đá, có cả cầu mây nữa. Người nào muốn có thân hình đẹp từng centimet như người mẫu thì tập tạ. Thầy nào muốn phát triển tính toán về hình học thì chơi bi-da…Giờ chơi trong chủng viện náo nhiệt lắm!

    - Ô! Thích quá thầy nhỉ? Con đoán chắc rằng thầy là người tập tạ thường xuyên. Thầy ơi! Chắc con đi tu quá! Mà thầy thấy con đi tu được không thầy?

    - Mầy tu dòng đông các cô thì có.

    - Ừ! Mà dòng đó có mày trong ấy.

    - Hai đứa mày đi tu dòng Thánh Gia thì hợp hơn đấy!

    - Chỉ có người điên mới thèm tu chung với nó.

    - Thầy thấy câu chuyện bắt đầu xa rời quỹ đạo. Nhường bạn đi Tính, con trai ai lại ăn thua đủ với con gái.

    - Đúng rồi! Đồ nhỏ mọn hơn đàn bà.

    - Đó thầy xem, con im là nó làm tới hà!

    - Tính ơi, con không biết triết lý này sao?

    - Triết lý gì vậy thầy?

    - Triết lý đó là: Trong một cuộc cãi nhau giữa đàn ông và đàn bà thì đàn bà luôn là người nói câu cuối cùng.

    - Thế còn đàn ông thì sao thầy?

    - Thì là người phải im miệng đầu tiên chứ sao nữa?

    - Không phải, mà là người đầu tiên tặng cho đối phương cú đấm.

    Con Mai đứng ra làm vai trò của Liên Hiệp Quốc:

    - Thôi! Hai đứa mày im đi coi nào! Phòng thầy là phòng cầu nguyện, chúng mày đã biến thành cái chợ Núi Sập.

    - Mấy bạn đừng lớn tiếng nữa. Vào phòng của thầy mà ồn áo quá thì kỳ quá!

    Quay sang thầy Lan hỏi:

    - Thầy ơi! Thầy có cần chúng con dọn dẹp hay lau phòng cho thầy không ạ?

    - Chắc không cần đâu. Nhà xứ đã có cô bếp rồi. Phòng thầy để thầy tự lau cũng được.

    - Vậy thầy có việc gì cho chúng con làm không ạ?

    - À! Hay là thế này nhé! Lan kêu một số bạn nữ trong lớp giáo lý đến tiếp các bà quét, lau nhà thờ mỗi thứ bảy đi. Thầy thấy nhiều khi các bà đi quét nhà thờ được ít người quá. Ngày mai Lan nói với các bạn đi làm cỏ, nhặt rác xung quanh nhà thờ đi ha!

    - Thầy nói vậy hay quá! Để con kêu gọi các bạn. A! Con thấy xung quanh nhà thờ có nhiều khoảng đất cỏ mọc nhiều quá. Làm hoài cũng mệt. Hay là mình trồng hoa đi thầy. Vừa đẹp lại đỡ cỏ mọc.

    - Ý kiến của Lan tốt đó. Nhưng phải để thầy hỏi ý kiến của cha xứ xem sao đã! Nếu cha đồng ý thầy sẽ báo cho mấy đứa. À, trồng thì được rồi đấy, nhưng ai tưới đây? Nhiều như vậy thì tưới mệt lắm đó!

    Thằng Tính hào hứng phát biểu như người mới phát hiện ra một phương pháp khống chế virút HIV:

    - Con sẽ quy định cho mấy đứa chơi đá bóng, đội nào thua thì phải tưới hoa, thế là vừa khỏe vừa không tốn nhiều công sức.

    Cả bọn vui vẻ bàn bạc kế hoạch. Bỗng có bóng người đi ngang. Cả nhóm nhìn ra và chợt giật mình. Chúng chợt im lặng. Cả bọn nháy mắt nhau và xin phép rút lui như những tên trộm sợ bị chủ nhà phát hiện. Chúng vừa ra khỏi được ít phút. Cô bếp vào gặp thầy và nói chuyện.

    - Có chuyện gì không thế cô?

    - Thầy ạ! Tôi nói với thầy điều này nhé! Thầy đừng buồn tôi nghen!

    - Ôi! Có gì đâu cô! Cô cứ nói đi, người nhà mình với nhau không mà cô!

    - Vâng! Thầy nói vậy thì tôi cũng nói thẳng luôn: Thầy đừng cho mấy con nhỏ kia vào phòng thầy nghen! Bọn nó cứ tíu ta tíu tít thế thì không hay lắm đâu. Mấy đứa nó là con gái đang lớn, chẳng ý từ gì đâu. Thầy thì phong độ thế này. Ma quỷ nó mưu mô lắm. Phải cẩn thận, lửa gần rơm lâu ngày nó cũng cháy thầy ạ!

    - Con cảm ơn cô rất nhiều. Con sẽ cẩn thận nhiều hơn.

    - Vâng! Thầy phải đề phòng, bọn con gái giờ ghê lắm! Mà thầy yên tâm. Đứa nào mà léng phéng đến phá rối thầy hay “cám dỗ” là phải bước qua xác của tôi.

    - Thế thì con xin Chúa cho cô sống lâu vào, để bảo vệ ơn gọi của con.

    Kể từ đó mọi bước chân của mấy đứa con gái đến gần thầy không thể qua mắt được cô bếp. Thầy thầm cảm ơn cô. Thầy không tiếp bọn con gái trong phòng nữa. Có chuyện gì thầy đều tiếp bọn nó ngoài nhà khách của giáo xứ. Nhiều khi thầy cũng giật mình với bọn con gái. Có đứa dám nhắn tin với thầy thế này:

    - Thầy ơi! Thầy cho em gọi thầy là anh được không ạ?

    - Xin lỗi, hận hạnh được biết ai đây?

    - Em tên là Thủy này thầy!

    - Mà vì sao gọi thầy là anh nhỉ?

    - Thưa thầy có hai lý do: Thứ nhất, thầy hơn em có mấy tuổi hà! Thứ hai là thầy dễ thương quá, gọi anh cho nó trẻ.

    - Thủy này! Lý do thứ nhất thì đúng rồi! Lý do thứ hai thì chưa đúng lắm! Đừng gọi thầy là anh. Hãy gọi anh là thầy.

    Quả thật đời tu luôn có những tình huống khó xử và cần sự tỉnh táo. Có những việc cần uyển chuyển, nhẹ nhàng và khôn ngoan. Và cũng không thiếu những chuyện cần phải cứng rắn và cương quyết. Đời tu trì rất cần những trợ lực từ mọi người không chỉ bằng lời cầu nguyện nhưng còn bằng sự góp ý chân thành. Thầy T. đã học được rất nhiều điều qua những tiếp xúc với giới trẻ. Thầy có những cảm nghiệm và bài học cho riêng mình. Tháng đi giúp của thầy cũng dần dần trôi qua. Gần tới ngày thầy “hết hạn sử dụng” ở giáo xứ này. Liệu thầy có “ đi bình an” được hay không? Muốn biết thế nào xin xem hồi sau sẽ rõ.

    Laurensô​
     
    Lê Thị Mỹ Hằng thích bài này.
  2. Joseph

    Joseph New Member

    Thầy T quả là tỉnh táo :)
    Mình thích đoạn: đừng gọi thầy bằng anh mà gọi anh bằng thầy :)
     

trang này