CON ĐI VỚI NGÀI

Thảo luận trong 'Thơ - Văn - Truyện Ơn Gọi' bắt đầu bởi Pet.Nguyễn Duy, Thg 11 16, 2017.

  1. Pet.Nguyễn Duy

    Pet.Nguyễn Duy New Member

    [​IMG]

    Rồi ngày nào con cùng Ngài tiến bước

    Giữa nắng mai những trải đẹp chan hòa
    Thành đôi bạn hướng tới chân trời xa
    Tay đan tay nhịp nhàng vang câu hát.

    Hành trang bạn không mang theo chi hết
    Không giầy dép, không chiếc gậy…lên đường
    Chỉ chất chứa một tâm tình yêu thương
    Bước ung dung, vui tươi, trông nhẹ nhõm!

    Con bước theo nào là gậy, mũ nón
    Trong ba-lô mọi thứ đã chất đầy
    Cả tiền tài, cả danh vọng nặng vai
    Cũng đi trong sớm mai trải tia nắng.

    Ngày qua ngày, con nghe sao trĩu nặng
    Dưới chân đồi vầng chán đẫm mồ hôi
    Bạn bước đi vẫn rạng rỡ môi cười
    Chẳng lao nhọc, chẳng vấn vương chi cả.

    Những mệt mỏi, những bao lần quỵ ngã
    Hành lý kia, con vứt bỏ từ từ
    Trên đường dài cho nhẹ bớt tâm tư
    Cho đôi vai dần vơi đi gánh nặng.

    Đến chiều nao, trên đồi cao gió thoảng
    Tôi bỏ lại tất cả và lên đường
    Bỗng bạn nhìn bằng cặp mắt yêu thương
    Vỗ vai con nở nụ cười trìu mến.

    “Bước đồng hành đích điểm ta đã đến”
    Bạn nhỏ nhẹ, ngọt ngào nói với con
    Ôi! Đường về những trải dài xa xôi
    Theo chân Chúa là bỏ lại tất cả.

    Đường Chúa đi là con đường Thập Giá
    Đường hiến dâng, đường Thánh ân ngợp tràn
    Đường dẫn đưa tới cõi phúc Thiên Đàng
    Một chiều xưa, Giêsu đã cất bước.

    Nguyện xin Chúa ban cho con có được
    Một trái tim rộng mở biết yêu thương
    Biết đón nhận Thập Giá để lên đường
    Bao lạc thú trần đời không màng đến.

    Trọn cuộc đời hằng vững ti, cậy, mến
    Đi theo Ngài dù gian khổ đầy vơi
    Tiếng “xin vâng” mãi kiên trung đáp lời
    Trên dặm trường có Chúa là gia nghiệp.

    Pet. Duy Nguyễn​
     

trang này