CÓ NHỮNG CUỘC TÌNH (Phần II)

Thảo luận trong 'Thơ - Văn - Truyện Ơn Gọi' bắt đầu bởi Gioakim Đông, Thg 12 15, 2017.

  1. Gioakim Đông

    Gioakim Đông Moderator

    Tôi thong thả bước trên lá vàng, lòng rào rạt chẳng khác nàng nai tơ vẩn vơ giữa rừng thu ngập đầy lá úa. Tôi đếm từng bước thật chậm như muốn níu kéo vòng tay Hải. Tôi muốn nói với chàng thật nhỏ: “Hình như em thương anh rồi Hải ạ. Ba mẹ đã đem em vào đời. Và, Chúa đã tác tạo em cho anh” ... Những tâm tình thầm kín đó chàng đã đọc được trong mắt nhìn thơ ngây của tôi.

    Hải bảo:

    - Nè nhỏ Hương, chẳng có gì nơi em mà anh không biết. Có điều anh chưa tiện để nói cho em đó thôi. Không có gì phải che giấu anh cả. Lắm khi anh cũng muốn tỏ bày những gì anh muốn ngỏ cùng em. Anh rất thương, rất quí và mong em hạnh phúc, cùng lúc anh lại không muốn dối lòng mình em ạ!

    Tôi lắng nghe những lời tình tự. Hải phân trần:

    -Tình yêu, lý tưởng và chiến tranh đã làm những người trai Việt lao đao cả phần tư thế kỷ. Anh cũng mang chung cái định mệnh không lành của cả một dân tộc.

    Tôi cúi đầu không dám nói thật tâm tình của người con gái tuổi vừa mới lớn. Tận trong thâm tâm tôi: “Anh sẽ là tất cả của đời em”... Nhưng rồi giây phút ngắn ngủi ấy đã qua như cuộc vui nào cũng phải tàn để nhường chỗ cho những cuộc vui kế tiếp. Về đến Saint Elizabeth Home đã quá 10:00 giờ đêm. Tôi sợ bị cảnh cáo nên năn nỉ Hải:

    - Anh đưa em vào! Em sợ bà Hélène lắm vì bà ấy luôn hỏi em mỗi lần về trễ: Did you have a great time with Hải?

    Hải cười đắc ý:

    - Did you ? Nói thật cho anh nghe.

    Tôi chớp mắt cười duyên:

    - Anh biết mà!!!

    Lần đầu tiên Hải hôn lên mắt tôi.

    - Đừng sợ, anh đưa em vào bấm chuông và thú tội cho em .... Hải tạm biệt tôi bằng cái hôn phớt nhẹ trên trán:

    - Sweet dream! See you tomorrow.

    Tôi không muốn buông tay Hải một tí nào. Tôi nói trong rưng rưng:

    - I miss you!

    [​IMG]

    Cánh cửa đóng kín rồi mà Hải vẫn chưa nổ máy xe, có lẽ anh chờ tôi về đến phòng ngủ trước khi anh đi. Đúng vậy, tôi chạy nhanh lên phòng ngủ mở nhẹ cánh cửa sổ ló đầu nhìn xuống. Hải vẫn còn đứng đó nhìn lên gởi tôi cái hôn rồi mới mở cửa xe. Con đường Napoléon vẫn tình như muôn thuở. Tôi thẩn thờ nhìn theo bóng Hải khuất sau hàng cổ thụ đậm đà nghiêng bóng qua ánh sáng cuả đèn đêm trong thành phố. Tôi nằm dài trên giường miên mang nghĩ đến Hải. Hai mươi phút sau Hải gọi :

    - Bé đang làm gì đó? Đang nhớ anh phải không? Anh nhớ bé quá, chưa muốn đi tắm vì anh muốn giữ lại mùi hương tóc ngắn của em ...

    Tôi nói thật nhỏ:

    - Em cũng vậy! Hơi thở anh còn nồng trên tóc, trên cổ em ... Nói chuyện với anh rồi em sẽ đi tắm vì không thể nào đọc kinh đêm được !!!

    Hải cười khanh khách:

    - Same here. God forgive us. Sáng mai 10:00 giờ anh sẽ đón em. Anh sẽ vào và xin phép cho Hương.

    Tôi buộc miêng.:

    - Hải ơi, em thương anh quá! Xin Chúa gìn giữ cả anh và em, em luôn nhớ anh bảo: “Phải có một đứa tỉnh để giữ một đứa saỵ” Thế nếu cả hai cùng say thì sao?

    Hải trả lời không ngần ngại:

    - Thì cả hai bị chết chìm... Đời quân ngũ đã tạo luyện anh già dặn hơn trong trách nhiệm, em đừng quá sợ hãi.

    Câu chuyện tình sẽ không bao giờ chấm dứt. Mới nháy mắt mà đã 12:00 giờ đêm. Hải bảo:

    -Em đi tắm, đọc kinh cầu nguyện cho anh, rồi ngủ ngon. Anh còn chút viêc phải làm độ nửa tiếng, xong anh sẽ đi tắm, đọc kinh rồi lên giường. Cấm khóc khi nhớ anh, hứa với anh trước khi anh dừng.

    Tôi nũng nịu:

    -Hứa cuội được không anh? Cứ doạ em, em sẽ nói dối để anh nghe.

    Hải thở nhe:

    - Anh sẽ tính tội nói dối. Em không qua mặt anh được đâu.

    Hải gởi tôi cái hôn qua điện thoại. Tôi muốn khóc nên im lìm không nói thêm được gì ngoài tiếng:

    -Em nhớ anh.

    Hải nhỏ nhẹ:

    -Nhớ anh, em nhìn lên Thánh Giá, đọc kinh cho anh. Khi em khóc, Chúa sẽ nhận lời em xin.

    Tôi bảo Hải:

    - Xin cho em đừng mất anh...

    Hải gác điện thoại rồi, tôi ngẩn ngơ nằm như bất động trên giường, nhìn trần nhà và nghĩ đến từng khuôn mặt của mỗi đứa em. Nhớ lại câu chuyện giữa ông chú họ của tôi và Hải chiều nay, tôi mỉm cười : “Cũng vì chú khắt khe nên cháu thương Hải lúc nào không hay biết!!!’

    [​IMG]


    Đã có lần chú khó chịu hỏi Hải:

    - Ông theo cháu tôi kỹ quá vậy. Bộ muốn giải nghệ rồi sao?

    Hải trả lời gọn ghẽ:

    - That's none of yours business ...
    Kể từ hôm đó chú tôi không còn phiền hà gì Hải nữa. Tôi liên miên nghĩ đến ngày mai Hải sẽ đón tôi. Tôi xôn xao quá đỗi ...

    Tôi giật mình khi điện thoại reng làm dậy cả căn phòng. Tay nhấc máy khi chưa đến lần reng thứ haị. Em trai tôi gọi về từ Baton Rouge. Em cười nói thật vui:

    - Chị lang thang với thầy Hải cả chiều nay à? Thầy nói chị dễ thương và đẹp quá, chắc gì Thầy Hải tu được? Lửa gần rơm bao giờ cũng phát hoả. Nếu sau này anh Hải làm LM được thì chắc em phải xin phong thánh cho anh ấỵ.

    Tôi trả lời em:

    - Nhớ nghe chưa, anh Hải đạo đức và thánh thiện lắm, đừng nói bậy tội cho anh.

    Em tôi thêm vào như để chọc tức tôi:

    - Mấy anh chàng bay coi vậy mà không phải vậy đâu chị Hương à, có nghĩa là mấy ổng gì gì lắm ...

    Tôi rầy em:

    - Lại nói nhảm nữa rồi! Nhờ mày nói với ông Philippino đó là hôm nào rảnh anh Hải và tao sẽ mời ông đi Café du monde và dạo phố Bourbon. Anh Hải nói với tao ông thích khu Vieux Carré vào những tối cuối tuần.

    Trước khi gác máy em tôi nói:

    - Mai em về lại St. Ben. Để chị và anh Hải thêm 1 ngày vui, nhưng phải nhớ là chị còn nặng gánh lo bảo lãnh gia đình nữa đấy.

    Nhớ đến ngày mai Hải sẽ đón tôi sớm để đi Normandie thăm cha Việt Châu. Tôi nói với em:

    -Ngày mai anh Hải cũng về lại St. Ben. sớm.

    Em tôi cười thật lớn:

    -Sớm lắm, khoảng 10 giờ đêm... Nhiều người hỏi em: “Anh Hải hết sẫy, vừa đi tu vừa có bồ... Còn gì hơn?”

    Tôi mắng yêu em:

    - Không được nghĩ bậy, Chúa phạt trọc đầu cho bây giờ!!!

    Câu chuyện không đâu vào đâu đó đã làm tôi thương Hải hơn. Quỳ bên giường, nhìn lên ảnh Mẹ Hằng Cứu giúp, miệng thầm thì xin Mẹ thương yêu gìn giữ và nâng đỡ tụi con. Xin Mẹ đừng để tụi con sa ngã. Xin Me cho con thấy uy quyền của Mẹ khi hai đứa gần nhau. Nước mắt chảy dài, tôi thương Hải quá. Dù mãnh lực của tình yêu chưa biến hai đứa tôi trở nên một, nhưng những cảm giác, những xáo động dạt dào, men tình của Hải, mùi thơm trên tóc, trên môi tôi đã làm hai đứa ít rời nhau mỗi lầm gặp gỡ. Xa nhau vòng tay không với được tôi thấy thèm hơi thở Hải. Vậy mà gần nhau lại sợ hú hồn. Quả thật là sự mầu nhiệm của Kinh Kính mừng mà Đức Mẹ đã gìn giữ 2 đứa tôi. Tôi thẹn thùng mỗi lần chàng hỏi:

    - Em có còn thèm được anh hôn nữa không?

    Tôi tinh nghịch:

    - Anh cắn đau môi em thì có chứ hôn gì mà hôn...

    Chàng nheo mắt cười tình:

    - Chưa gì đã chê anh rồi nha nhỏ Hương .... Ừ thì cứ chê đi, cô bé!!!

    (Còn nữa)
     
    Last edited by a moderator: Thg 12 18, 2017
    Lê Thị Mỹ Hằng thích bài này.
  2. e cũg đc nghe Cha sở e kể về một Linh Mục. Trong khi làm thầy thì xảy ra chiến tranh và phải đi lính, và có yêu một ng sau khi giải phóng thì thầy đoa chia tay cô gái và đi theo Chúa tiếp mặc cô gái khóc lóc..
     
  3. Têrêsa Avila Vũ Hải Yến

    Têrêsa Avila Vũ Hải Yến TÌNH YÊU ĐỨC KITÔ THÔI THÚC CHÚNG TÔI Staff Member

    MỚI SÁNG TÁC À
     
  4. Gioakim Đông

    Gioakim Đông Moderator

    Mới tìm được "người sáng tác" ạ :V
     
  5. Têrêsa Avila Vũ Hải Yến

    Têrêsa Avila Vũ Hải Yến TÌNH YÊU ĐỨC KITÔ THÔI THÚC CHÚNG TÔI Staff Member

    6
    Hờ hờ... Văn thơ lai láng đấy
     

trang này