Có hay không? Ơn gọi của nó (II)

Thảo luận trong 'Thơ - Văn - Truyện Ơn Gọi' bắt đầu bởi HTTL, Thg 2 12, 2018.

  1. HTTL

    HTTL New Member

    Hôm nay là ngày đầu tiên nó học lớp Ơn gọi. Thấy nó, nhiều người cũng ngạc nhiên về sự hiện diện của nó. Đến giờ học, cả đám tụi nó vào nhà nguyện. Lúc đó cha chính thức giới thiệu nó là thành viên mới. Hôm đó cha giảng về vấn đề mà cha biết nó đang băn khoăn: "Lựa chọn đời sống tu trì". Cha đưa ra nhiều tình huống rồi gọi tụi nó trình bày ý kiến của mình. Đến lượt nó, cha hỏi:
    - Nếu bây giờ con có cơ hội đi du học với học bổng toàn phần tại Úc, nhưng nếu con đồng ý thì con sẽ không đi tu được hoặc đại khái như kiểu phải lựa chọn 1 trong 2 thì con sẽ làm như thế nào?
    - Con, con... Nó ấp úng trả lời cha
    - Nếu con không trả lời được thì thôi, con là người mới của lớp mà, chắc con chưa quen với mấy câu hỏi như thế này. À mà tí nữa sau giờ học gặp cha nha. Cha nhờ con tí việc.
    - Dạ cha.
    Tan giờ học ơn gọi, một số bạn nó quen tặng cho nó một quyển sách, tụi bạn nó kiu là quà mừng gia nhập gia đình Ơn gọi. Nó nhìn tựa đề quyển sách "Một đời dâng hiến" (Tác giả: Song Nguyễn). Wow, quyển sách mà nó tìm kiếm bấy lâu mà.
    - Cha nhờ con có việc gì k ạ?
    - À k có gì đâu con. Cha muốn hỏi con xíu
    - Dạ cha cứ hỏi
    - Con có thích đi tu không? "Thích" thôi nha!
    - Dạ có chứ. Nếu có thì con mới can đảm xin cha vào lớp Ơn gọi nè.
    - Con định tìm hiểu dòng nào?
    - Dạ dòng Đaminh của quý dì xứ mình á cha.
    - Ừ, tại sao con thích?
    - Con thích màu áo trắng tinh khôi đó.
    - Nhưng quý dì đội lúp đen kìa
    - Thích cũng cần lý do để giải thích hả cha?
    - Chứ sao, thôi giỡn với nhau như vậy đủ rồi. Cha hỏi thật, tại sao con thích đi tu?
    - Con không rõ lắm.
    - Trời ạ, "không rõ lắm"
    - Hì. Cha biết không, cứ mỗi lần con có cơ hội đi vào nhà mẹ của quý dì đây, con cảm giác tâm hồn con không còn gợn sóng nữa, có cảm giác rất thoải mái, vui vẻ lắm cha ơi. Con thấy như là mình nên thuộc về nơi này á... (cont)
     

trang này