NGƯỜI NGOẠI ĐẠO

 

Kể từ ngày rời quê, đây là lần đầu tiên chị Phượng trở về vào dịp Tết và lưu lại lâu như vậy. Chị dành những ngày đầu năm đi thăm viếng bà con, họ hàng, bạn bè. Đến xóm đạo, chị vào nhà thờ viếng Chúa, ghé nhà xứ trò chuyện với các Cha, các Sơ.

Chiều nay, sau khi bàn với Cha xứ về kế hoạch hỗ trợ tiền xây dựng chiếc cầu qua sông Cái, chị thong thả ra bến nước. Đứng dưới gốc đa cổ thụ sum sê cành lá, rễ thõng xuống chạm mặt nước, chị Phượng nhìn quanh quất như thể kiếm tìm một điều gì đó. Không gian tĩnh lặng lạ thường. Nhưng lòng chị bỗng xáo trộn khi nhìn đàn chim nghiêng cánh kéo nhau về đỉnh núi xa. Tiếng kêu của chúng tuy rời rạc cũng đủ phá tan sự yên ắng bao trùm. Ánh mắt chị chợt chớp lia lịa. Rồi chị lắc đầu, mím chặt môi, quay đi. Nhưng chỉ một đoạn ngắn, chị quay đầu lại, cảm giác như ai vừa gọi tên mình…

Hai mươi năm rồi, cũng tại bến sông này… mỗi chiều tan học… chị nhớ như in. Mọi thứ ngày xưa vẫn còn hiện hữu như mới hôm qua. Chàng trai tên Tuấn là người ngoại đạo, mỗi chiều thường từ bên kia sông chèo đò qua bến, đợi chị đi lễ về ngang. Anh cứ âm thầm, lặng lẽ theo sau người con gái mới tròn mười tám, có mái tóc đen mượt chấm lưng, dáng điệu yêu kiều trong bộ áo dài trắng. Đôi khi, để thử lòng anh, người con gái ấy bước chậm, có lúc song hành khiến mặt mũi anh đỏ lễ, ngượng nghịu.

Thế rồi, có một lần hai người được đứng cạnh nhau dưới hiên quán. Cơn mưa trái mùa không báo trước đã giam chân họ. Ban đầu học chỉ có thể trao đổi những câu dè dặt. Nhưng những cơn gió tới tấp tạt vào lại khiến họ xích lại gần nhau hơn. Anh đã dùng thân mình để che chắn từng cơn gió cho cô gái ấy…

Cha mẹ chị biết chuyện khi Tuấn đưa chị về. Dĩ nhiên cha mẹ cấm đoán anh vì anh là người ngoại đạo. Chị làm thinh vâng lời, nhưng trái tim bắt đầu có những lí lẽ riêng của nó. Mỗi lần đi lễ, chị vẫn thấy Tuấn nhẫn nại đứng chờ rồi theo bước. Có hôm anh còn mạnh dạn vào giáo đường, đứng khoanh tay nghe Cha giảng đạo. Chị cảm thấy vui lắm, nghĩ rằng sẽ khuyên Tuấn học đạo đi lễ. Chị đem điều ấy nói với cha mẹ thì đã bị gạt ngay. Đơn giản, Tuấn không có cha, lại nghèo. Chị khóc lóc van xin nhưng đáp lại là cái lắc đầu cương quyết của cha và cái nhìn lạnh lùng của mẹ.

Chị buồn một, Tuấn buồn mười. Họ lén lút gặp nhau. Họ hứa hẹn nhiều điều và anh hứa sẽ đi học đạo.

-em à! Em biết nhà thơ Hàn Mạc Tử không?- anh cầm tay chị và thủ thỉ.

-Dạ biết, nhưng Hàn Mặc Tử chứ anh?- Chị đáp, ngạc nhiên khi thấy anh nói Mạc chứ không phải Mặc như chị từng đọc trong một cuốn sách giáo khoa.

Anh giải thích cho chị nghe rồi còn thông tin nhiều điều thú vị về nhà thờ tài hoa nhưng đoản mệnh này nữa.

– Em biết không, Hàn Mạc Tử có hai câu thơ gắn với cái tên đẹp:

Phượng Hoàng bay trong một tối trăng sao

Mà ánh sáng không còn khiêm nhường nữa…

– Phượng Hoàng? – Chị thốt lên.

Anh gật đầu xác nhận:

-Cái tên này có gốc từ Kinh thánh. Phượng hoàng là con chim thần có tầm phóng bay vượt trội hơn các loài chim khác. Hình ảnh nó được dùng làm biểu tượng cho Thánh sử Gioan Tồn đồ…

Chị tròn mắt ngạc nhiên nhìn anh. Tại sao anh là một người ngoại đạo mà rành rẽ thế. Không để chị thắc mắc, anh nói từ khi gặp chị, anh đã âm thầm tìm hiểu, nhất là cái tên của chị đã theo anh vào trong tận mỗi giấc mơ.

Nghe anh nói, chị xúc động thật sự, ngả đầu lên vai anh và tận hưởng những phút giây hạnh phúc êm đềm. Anh vẫn thì thầm bên tai:

-Thánh sử Gioan Tông đồ là vị thánh được Giáo Hội Công Giáo xem là “bay cao” nhất khi người viết Phúc Âm thứ tư và sách Khải huyền trong kinh thánh Tân Ước.

Anh vuốt tóc chị, lùa bàn tay vào mớ tóc đen dày thơm mùi bồ kết, mùi hương nhu. Anh hít hà như sợ mùi hương nồng nàn quyến rũ ấy bay đi mất. Chị nghiêng vai, cười duyên dáng. Những sợi tóc mai lòa xòa bay trong chiều gió nơi bến sông vắng. Hoàng hôn nhuộm màu tím chân trời, đong đầy trong đôi mắt chị long lanh, đẹp mê hồn.

Anh đã không kiềm nén được lòng mình cà đặt lên má chị một nụ hôn. Từng giọt sương bắt đầu rơi xuống, thấm ướt vai áo. Trong hốc tối, nơi bãi cỏ hoang, tiếng dế đã rỉ ran. Nhưng anh chị nấn ná vẫn chưa chịu đứng dậy ra về. Chị còn muốn anh nói thêm những điều anh hiểu về Kinh Thánh, về những bài giảng mà anh học được.

Anh lại cầm tay chị. Bàn tay ấm nóng, đầy tin cậy:

-Thánh Gioan đã khám phá những bí nhiệm nơi Thiên Chúa… không gian vô tận và suối nguồn Thánh kinh, sự mặc khải bắt đầu từ đó khiến con người bắt đầu say sưa khám phá…

Anh còn nói nhiều nữa. Anh càng nói càng khiến chị khâm phục trước sự hiểu biết và tình yêu của anh dành cho chị. Họ ra về khi tiếng chuông nhà thờ báo hiệu buỗi lễ ban đêm bắt đầu…

* * *

Trong cuộc đời, đôi lúc con người không thể lường trước được điều gì, tốt hay xấu sẽ đến với mình. Họ chỉ có thể chấp nhận, để vượt qua bằng tình yêu và bằng bản lĩnh. Chị cũng vậy. Hai mươi năm xa quê chị luôn hoài vọng nhớ nhung, để ngày vừa bước chân xuống khỏi máy bay chị đã òa lên khóc nức nở. Chị khóc cho quãng đời dài dằng dặc sống trong nhớ thương, trong hờn tủi. Anh có hiểu được lòng chị không? Hay anh trách giận chị đã vô tâm ra đi, quên mối tình đã được hàng ngày vun xới dù trái ngang. Có lẽ lá thư chị gửi anh giắt nơi kẹt cửa sẽ giúp anh hiểu, để anh không nghĩ chị là kẻ bạc tình. Ngày ra đi chị mang theo bao kỉ niệm vui buồn, cả dòng nước mắt không sao ngăn được. Chị biết anh sẽ hụt hẫng đau buồn. Nhưng chị tin rằng anh sẽ thông cảm cho chị và đợi chị…

Thế nhưng tất cả đã không như những gì anh và chị mong mỏi. Lá thư giắt nơi kẹt cửa bị gió thổi tung mất. Còn anh, anh đưa mẹ lên bệnh viện tỉnh, phải ở lại chăm sóc mẹ cả tháng trời. Mẹ anh mất. Anh rơi vào trống vắng cô đơn. Anh siêng đến nhà thờ, học đạo và trò chuyện với các Cha. Còn chị, ngỡ rằng năm năm hay lâu hơn một chút, sẽ được trở về thăm quê. Nhưng nào ngờ ở đất nước xa xôi ấy, nhiều khó khăn, buộc gia đình chị phải kiếm sống, phải lo cơm áo gạo tiền một cách chật vật…

Chị lắc đầu, không muốn nghĩ tiếp. Trong lòng chị lúc này là sự mong muốn được gặp lại anh, dù có trách móc, hay giận hờn hay xua đuổi chị cũng cam lòng.

Gió từ sông mỗi lúc càng lạnh táp vô mặt chị. Chị rùng mình, kéo cao cổ áo. Dòng sông sáng lấp loáng nhờ ánh trăng và những ngọn đèn đường hắt bóng. Một vài chiếc xe máy chạy ngang. Từng tốp thanh niên đi dạo, ngược lên thị xã, nơi những chùm ánh sáng đầy ma mị gọi mời. Chị thở dài, đi vào xóm. Tiếng chuông từ nhà thờ vang lên từng hồi gióng giã. Âm thanh của nó quen lắm, đến nỗi những tháng năm ở xứ người, mỗi khi đến nhà thờ chị đều giật mình khi nghe tiếng chuông ngân. Tiếng chuông khi thì thôi thúc giục giã bước chân, khi thì da diết đắm say trong nỗi nhớ. Chị thổn thức nhiều đêm khi nghĩ về anh, về con sông Cái…

* * *

-Tạ ơn Chúa lòng lành đã soi sáng tâm hồn con. Cha đã làm đúng sở nguyện của người năm xưa giúp con rồi! Họ luôn sống bình anh và hạnh phúc.

Cha xứ đã làm dấu thánh giá và nói với chị những điều ấy. Chị bất ngờ, bật khóc khi được nghe tin về anh. Điều chị bất ngờ hơn là những năm tháng xa nhau, anh vẫn thầm lặng học đạo và mến đạo, hiểu đạo một cách tường tận. Hiện giờ, anh là một Linh mục rất giỏi được mọi người trong giáo xứ nể trọng. Nghe kể lại, chị vui lắm, lòng thầm tạ ơn Chúa. Chị ngước lên nhìn Thánh giá, bóng Chúa uy nghi lồng lộng che chở cho chị.

 

Cha xứ trao cho chị tờ giấy gấp tư. Chị vội vã mở ra. Những dòng chữ thân quen hiện ra, nhòa dần nước mắt:

Con sóng ấy vẫn hai dòng trong đục

Bạn ở bên kia, tôi ở bên này?

Không, dẫu hai dòng, sông Thương vẫn một

Bạn cũ vẫn chờ người cũ về đây.

Chị đọc đến mấy lần những câu thơ của nữ sĩ Anh Thơ mà anh nắn nót viết lại. Chị hiểu được tình cảm của anh. Chị cảm thấy có lỗi với anh. Ngay lúc này, chị muốn được gặp anh, để chỉ nói, dù một lời…

Biết được chị đang nghĩ gì, Cha xứ lại làm dấu thánh, khuyên chị bình tĩnh, rồi ngày mai Cha cho người đưa chị đi gặp anh:

-Con cứ yên tâm, nhà thờ ấy không xa chỗ chúng ta đâu. Vị Linh mục trẻ tuổi sẽ rất vui khi bất ngờ gặp lại con. Hai mươi năm qua như chớp mắt, Maria Hồng Phượng ạ!

Cha gọi đúng tên rửa tội của chị. Chị cúi đầu tạ ơn, lòng rộn rã tâm tư. Chỉ ngày mai thôi, chị sẽ được gặp anh…

Tiếng chuông chiều chợt vang ngân. Bầy chim nấp dưới tán lá xanh trong khu vườn rợp mát vụt bay. Những chiếc lá úa vàng  theo gió nghiêng rơi. Chị bước dọc hành lang giáo đường hun hút gió, nghe chừng mùa xuân đang thầm thì xôn xao.

Sơn Trần  

(Quảng Ngãi)