CÕI THIÊNG – Thơ Ơn Gọi

Prayer

CÕI THIÊNG

 

Thinh lặng để thấy trong ta có sự tự do của một con người

Để thế giới ngoài kia có gào thét, cào cấu thân thây

Ta vẫn mang riêng một tâm can và trái tim đỏ rực.

Thinh lặng để thấy trong ta có một loại hình riêng biệt

Để hiền lương chung quanh khua khoang, khoe mẽ

Ta vẫn mang một thân hình trọn vẹn “nhân nguyên”.

Thinh lặng để thấy trong ta có một suy nghĩ khác thường

Để hiền triết, thần đồ có uyên bác, thâm sâu

Ta vẫn mang một suy tư chân lý nhân loại.

Thinh lặng để thấy trong ta có một ngôn ngữ riêng biệt

Để thế trần ngoài kia có ngữ điều, dung túng ra sao

Ta vẫn mang một ngôn ngữ từ trái tim sâu thẳm.

Thinh lặng để thấy được giọng nói riêng ta

Dẫu thế giới ngoài kia cất cao thanh danh, liễu thắm

Ta vẫn trao đi một sự truyền hứng không hoa.

Thinh lặng để thấy mọi hành động ta làm

Dẫu bên đường còn chất núi danh mác, ảo điên

Ta vẫn trao cho mọi người một tình yêu đích thực.

Thinh lặng để thấy được sự thực ta còn một cái Tên

Để sự mĩ miều, văn hoa hào nhoáng đua chen

Ta luôn được reo một cái Tên trên Trời xanh thẳm.

Thinh lặng để thấy ta còn sống và phải đi hết hành trình

Dẫu nơi đây còn bao kẻ dừng chân, quay lưng, lãnh đạm

Ta vẫn hiên ngang, hoan hỉ, mừng say.

Thinh lặng để ta nhìn thấy một bàn tay

Luôn đưa ra chờ đón ôm ta vào lòng

Dẫu đời, ai có tội nhân, khổ sai, lạc lối

Vòng tay ta cũng được ôm trọn lấy Người.

Thing lặng để cảm nhận ta còn  những nụ cười

Để sức sống cuộc đời còn mãi thế nhân.

Thinh lặng để cảm nhận trong ta còn có trái tim rung nhịp

Để kịp đập tình thương, từ bi của ta nơi số phận tôi đòi.

Thinh lặng để nhìn nhận, ta chỉ là loài Thụ Tạo trên biển cát xanh

Để từ khi khóc chào đời tới lìa trần dương thế

Ta biết Hiến tế chính mình trở lại hư vô.

Thinh lặng để ta hướng lên nơi cõi Trời vô tận

Để ta trân trọng những giây phút nơi đây

Dẫu thân thây có máu đào, kiệt quệ

Ta vẫn là hình hài nhỏ bé xưa kia

Ngày chia cắt trời cao và lòng đất sâu thẳm

Gửu gắm riêng ta ngôn ngữ của sự thinh lặng hương nhu

Để nơi đây tỏa lan hương thơm cho bao người nếm ngửu.

 Xin gửi lại đây một khoảng trời xanh, cao rộng mãi

Trải lòng, ta thầm trao mộng cho Đấng dựng nên ta…

                                 Scamaill –  31/3